Rối loạn lo âu có mang tính di truyền không là câu hỏi khiến nhiều người lo lắng, đặc biệt khi trong gia đình đã có người từng mắc các vấn đề tâm lý. Thực tế cho thấy yếu tố di truyền có vai trò nhất định, nhưng không phải là nguyên nhân duy nhất. Sự kết hợp giữa gen, môi trường sống và trải nghiệm cá nhân mới là yếu tố quyết định nguy cơ khởi phát bệnh.
Rối loạn lo âu là gì?
Rối loạn lo âu là một nhóm các tình trạng sức khỏe tâm thần đặc trưng bởi sự sợ hãi hoặc lo lắng quá mức, kéo dài và không tương xứng với mối đe dọa thực tế, gây ra sự đau khổ đáng kể hoặc làm suy giảm khả năng hoạt động trong các lĩnh vực quan trọng của cuộc sống.

Rối loạn lo âu (Nguồn: Sưu tầm)
- Rối loạn lo âu lan tỏa: Lo lắng quá mức về nhiều sự kiện hoặc hoạt động khác nhau trong cuộc sống.
- Rối loạn lo âu xã hội: Sợ hãi tột độ bị người khác soi xét hoặc đánh giá tiêu cực trong các tình huống xã hội.
- Rối loạn hoảng sợ: Xuất hiện các cơn hoảng sợ đột ngột, dữ dội và tái diễn.
- Chứng sợ khoảng trống: Sợ hãi việc ở những nơi khó thoát thân hoặc không có sự giúp đỡ nếu xảy ra các triệu chứng giống hoảng sợ.
- Ám ảnh sợ hãi cụ thể: Sợ hãi cực độ về một vật thể hoặc tình huống nhất định.
- Rối loạn lo âu chia ly: Sợ hãi quá mức về việc bị tách rời khỏi những người mà cá nhân gắn bó.
- Im lặng chọn lọc: Thất bại trong việc nói chuyện trong các tình huống xã hội cụ thể dù vẫn có khả năng ngôn ngữ bình thường.
Người mắc rối loạn lo âu thường gặp các triệu chứng như run tay, vã mồ hôi, tim đập nhanh, khó tập trung, dễ cáu gắt, căng cơ và rối loạn giấc ngủ.
Rối loạn lo âu có mang tính di truyền không?
Các rối loạn lo âu có sự đóng góp đáng kể từ yếu tố di truyền, nhưng đây không phải là nguyên nhân duy nhất mà là sự kết hợp phức tạp giữa gen và môi trường.
Dưới đây là các chi tiết cụ thể về tính di truyền của rối loạn lo âu:
- Bằng chứng từ nghiên cứu gia đình và sinh đôi: Các nghiên cứu đã nhất quán ủng hộ thành phần di truyền trong các rối loạn tâm thần. Nghiên cứu sinh đôi cho thấy nếu một người mắc bệnh, khả năng người anh chị em sinh đôi cùng trứng cũng mắc bệnh cao hơn. Đối với rối loạn lo âu xã hội, tỷ lệ di truyền ước tính khoảng 25% đến 50%.
- Tiền sử gia đình: Có người thân cấp một từng mắc rối loạn lo âu là yếu tố nguy cơ quan trọng.
- Mô hình đa gen: Không có một gen đơn lẻ gây bệnh. Rối loạn lo âu là kết quả của nhiều biến thể di truyền kết hợp lại.
- Sự tương tác giữa gen và môi trường: Gen có thể khiến một người nhạy cảm hơn với stress. Các yếu tố môi trường như sang chấn, áp lực hoặc cách nuôi dạy có thể kích hoạt nguy cơ này.
- Di truyền thông qua khí chất: Các đặc điểm như nhút nhát, dễ lo lắng có thể mang tính di truyền và làm tăng nguy cơ phát triển rối loạn lo âu.

Các rối loạn lo âu có sự đóng góp đáng kể từ yếu tố di truyền (Nguồn: Sưu tầm)
Tóm lại, di truyền tạo nền tảng dễ bị tổn thương, nhưng sự xuất hiện bệnh thường cần thêm các yếu tố môi trường và tâm lý xã hội.
Những yếu tố nào ngoài di truyền có thể làm tăng nguy cơ rối loạn lo âu?
Ngoài yếu tố di truyền, nguy cơ mắc rối loạn lo âu có thể tăng lên do sự kết hợp phức tạp của các yếu tố sinh học, môi trường, tâm lý và lối sống. Dưới đây là các yếu tố chính được ghi nhận:
1. Trải nghiệm tiêu cực thời thơ ấu (ACEs) và sang chấn
- Các sự kiện gây căng thẳng: Việc trải qua các biến cố như lạm dụng thể chất, tình dục hoặc tinh thần, bị bỏ rơi, hoặc chứng kiến bạo lực gia đình làm tăng đáng kể nguy cơ lo âu trong tương lai.
- Môi trường gia đình bất ổn: Sống trong hộ gia đình có cha mẹ ly hôn, có người thân bị giam giữ, mắc bệnh tâm thần hoặc lạm dụng chất gây nghiện là những yếu tố nguy cơ quan trọng.
- Thay đổi não bộ do căng thẳng: Căng thẳng độc hại từ các trải nghiệm tiêu cực thời thơ ấu có thể làm thay đổi sự phát triển của não bộ và cách cơ thể phản ứng với stress.
2. Yếu tố môi trường và xã hội (các yếu tố xã hội quyết định sức khỏe)
- Điều kiện sống: Nghèo đói, bất ổn về kinh tế, mất việc làm, thiếu an ninh lương thực và sống trong những khu phố không an toàn hoặc có tỷ lệ bạo lực cao đều thúc đẩy lo âu.
- Phân biệt đối xử: Các yếu tố như phân biệt chủng tộc và kỳ thị (đối với các nhóm thiểu số hoặc cộng đồng) là những tác nhân gây căng thẳng mạn tính dẫn đến lo âu.
- Áp lực xã hội: Sự cô lập, cô đơn và các xung đột liên cá nhân kéo dài (như bị bắt nạt hoặc bị từ chối) cũng là những tác nhân hàng đầu.
3. Yếu tố sinh học và y tế (ngoài di truyền)
- Mất cân bằng hóa học: Sự mất cân bằng của các chất dẫn truyền thần kinh như GABA, serotonin, dopamine và norepinephrine có thể do bệnh lý thực thể, thay đổi hormone hoặc stress gây ra.
- Bệnh lý thực thể: Một số tình trạng y khoa có triệu chứng giống hoặc làm trầm trọng thêm lo âu như: rối loạn tuyến giáp (cường giáp/suy giáp), hạ đường huyết, bệnh tim (đau thắt ngực), bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính (COPD) và thiếu hụt vitamin B12.
- Hệ quả của đại dịch: Những người sống sót sau COVID-19 được ghi nhận có nguy cơ mắc lo âu cao hơn đáng kể so với dân số chung.
4. Đặc điểm tâm lý và khí chất
- Ức chế hành vi: Những đặc điểm khí chất như sự nhút nhát hoặc xu hướng tránh né các tình huống mới lạ từ thời thơ ấu là yếu tố dự báo lo âu khi trưởng thành.
- Cơ chế đối phó kém: Việc sử dụng các cơ chế phòng vệ không lành mạnh hoặc kỹ năng giải quyết vấn đề kém làm tăng mức độ đau khổ tâm lý.
5. Phong cách giáo dục của cha mẹ
- Sự bao bọc quá mức: Phong cách làm cha mẹ quá kiểm soát hoặc bao bọc quá mức có liên quan đến việc hình thành rối loạn lo âu ở trẻ em.
- Mô hình hành vi: Trẻ em có thể học các hành vi lo âu thông qua việc quan sát cha mẹ thể hiện sự sợ hãi hoặc tránh né các tình huống xã hội.
6. Lối sống và sử dụng chất

Lạm dụng rượu (Nguồn: Sưu tầm)
- Sử dụng chất kích thích: Caffeine, một số loại thuốc cảm không kê đơn và các chất kích thích khác có thể gây ra hoặc làm nặng thêm các triệu chứng lo âu.
- Lạm dụng rượu và ma túy: Việc sử dụng chất để “tự điều trị” lo âu thường dẫn đến vòng xoáy bệnh lý nghiêm trọng hơn và tăng nguy cơ tái phát.
- Lối sống ít vận động: Thiếu hoạt động thể chất và chế độ ăn nhiều đường, tinh bột đơn giản cũng góp phần làm tâm trạng kém ổn định.
Rối loạn lo âu có mang tính di truyền không? Câu trả lời là có, nhưng không hoàn toàn. Di truyền chỉ là một phần trong bức tranh tổng thể. Môi trường sống, trải nghiệm cá nhân, lối sống và cách mỗi người đối phó với stress mới là những yếu tố quyết định việc bệnh có xuất hiện hay không. Vì vậy, ngay cả khi có yếu tố gia đình, bạn vẫn có thể chủ động phòng ngừa và kiểm soát lo âu hiệu quả.
Nếu bạn hoặc người thân có tiền sử gia đình mắc rối loạn lo âu và đang xuất hiện các dấu hiệu như mất ngủ, căng thẳng kéo dài hoặc lo lắng quá mức, hãy chủ động thăm khám sớm. Phòng khám Chuyên khoa Tâm thần Đức Tâm An sẽ giúp bạn đánh giá toàn diện và xây dựng hướng điều trị phù hợp, an toàn và bền vững.
Liên hệ tư vấn bởi Phòng khám Tâm lý – Tâm thần Đức Tâm An:
Đặt lịch hẹn ngay hôm nay để được tư vấn và điều trị một cách toàn diện và khoa học!
Tài liệu tham khảo:
- “Social anxiety disorder” published by The British Psychological Society and The Royal College of Psychiatrists, 2013.
- Ernstmeyer K, Christman E, editors.“Mental health and Community Concepts”. Open Resources for Nursing. 2nd edition. editors. Eau Claire (WI): Chippewa Valley Technical College; 2025 Nov 1.
- Ernstmeyer & Christman “Nursing Health Promotion”. Nursing Health Promotion Copyright © 2025 by WisTech Open is licensed under a Creative Commons Attribution 4.0 International License, except where otherwise noted.
- Meera Viswanathan, PhD. Ina Wallace, PhD. Jennifer Cook Middleton, PhD et all. “Screening for Depression, Anxiety, and Suicide Risk in Children and Adolescents: An Evidence Review for the U.S. Preventive Services Task Force”. AHRQ Publication No. 22-05293-EF-1. October 2022.
- Benjamin J. Sadock M.D. Virginia A. Sadock M.D. Pedro Ruiz M.D. “Kaplan & Sadock’s Comprehensive Textbook of Psychiatry”, 9th Edition Copyright ©2009 Lippincott Williams & Wilkins.
- Editorial Board: A. Javed, D. Wasserman, P. Morozov, P. Summergrad, E. Pi, R. Ng, M. Botbol, T.G. Schulze. “World Psychiatry”. 20:1 – February 2021.
Tư vấn chuyên môn bài viết: BS CKII Ngô Hùng Lâm – Phòng khám Đức Tâm An